Những đôi giày đã chạy

Hôm nay chạy xong buổi long run về nhìn đôi giày vừa bẩn vừa sắp lủng thấy thương gì đâu. Mượn cớ trời mưa lười giặt, mượn cớ bận này nọ chưa chịu lết cái thân ra outlet mua đôi mới, nghĩ lại thấy cũng tội nên về viết bài blog ghi công các bạn í một tẹo 😀

1. Puma 2015 (11/2016 – ?/2017)

Đôi đầu tiên dùng để chạy bộ là mua ở shopping mall hồi đi chương trình Summer Research ở Tsukuba. Trước khi hoàn thành, cả nhóm có đi dạo một vòng, thấy ai cũng tay xách nách mang mua đồ về VN nên mình sĩ diện đi mua đôi giày mặc dù lúc đó chưa có biết chạy chọt gì. Về nhà thấy giày đẹp nên không dám mang, cất kĩ trong tủ, hình như chuyển nhà 1,2 lần gì đó ở Sài Gòn cũng rinh theo. Bạn Puma này sau đó còn đi YSEALI ở Nebraska, qua Portland, tới Washington DC cũng này nọ lắm. Mãi tới cuối năm 2016, bạn ấy mới được sử dụng để đi chạy ở… bờ kè Hoàng Sa, Trường Sa. Có lẽ nhớ bạn í nhất vì đã đi Biên Hòa fun run cùng chị Hương, đi chạy giải Hà Giang năm đầu tiên cùng chị Thúy (cũng là cái half marathon đầu tiên của mình), rồi sang Siem Riep chạy Angkor (21k), đi Đà Lạt Run do VietRunners tổ chức. Là lần đầu gặp các anh chị trong nhóm mà hồi đó biết mỗi chị Phương. Giờ thì biết và “thân” hơn rất nhiều với một số anh chị khác.

Read More »

Ba mẹ ở nhà

Cách đây vài năm, anh chị mình có ý định đưa ba mẹ mình vào gần thành phố, cỡ đâu Bình Dương – Biên Hòa vì anh chị em giờ chuyển gần như hết vào đây rồi và cũng không có ý định quay về quê. Ít nhất là trong tương lai ngắn sắp tới. Ông bà ở nhà xa xôi bệnh tật có chuyện gì không kịp đi viện thì sao. Con cái đến lúc báo hiếu chăm sóc, gần gũi hơn. Ba mẹ thì lưỡng lự nhưng không hiểu sao mình nhất quyết không đồng ý. Không phải là phản đối gì cả, chỉ là mình muốn nếu thay đổi thì do ba mẹ quyết định chứ không phải do ý con cái.

Một phần vì ba mẹ mình vốn là nông dân, tay chân lúc nào cũng phải đi ra đi vào, vườn tược, cây cối chứ không động đến cái cuốc là trong người mệt mỏi, tinh thần chán chường. Có hôm mình ở nhà, ba than sao trong người mỏi mỏi là, thôi ra vườn xới cái luống, bắc cái giàn cho cây mướp leo, cho …. khỏe (!?). Đấy, thế bảo vào thành phố mà sống chắc đổ bệnh mất. Thêm nữa sống có hội, buôn có bạn, bán có phường. Những mối quan hệ hàng xóm, láng giềng, bạn bè đều ở quê. Chuyển đến một nơi mới, ít nhất cũng cần thời gian để tạo lập những kết nối mới. Mình cứ có cảm giác cuộc sống sẽ buồn tẻ đến nhường nào nếu không có một mạng lưới và sự tương tác với xã hội. Chưa kể ba mẹ mình chắc nói chuyện được dăm ba câu với nhau thì đã thấy… chán chán.

Read More »

Chuyện trường chuyện lớp

Lâu rồi không viết blog, tự dưng bắt đầu gõ lại thấy suy nghĩ chẳng còn được lớp lang rành mạch, như cái bánh xe đang lăn đều, vấp phải cục đá, đứng im hồi lâu nên khó lấy lại quán tính ban đầu. Học kì mới bắt đầu được 2 tuần mà sao mình có cảm giác như 2 ngày vậy, vèo cái đã hết tuần mà chưa kịp trở tay gì hết. Nhân chuyện học trở lại, nay kể chuyện trường lớp một tí.

Trường có 4 campus: City campus là rộng nhất, nơi tập trung các ngành khối business – luật – công nghệ. Grafton campus là khoa học sức khỏe, Epsom campus là khoa sư phạm, Tamaki campus thì đang xây chưa xong. Về diện tích và tiện ích thì theo thứ tự giảm dần như trên. Mỗi campus đều có thư viện chuyên môn riêng. Tất nhiên là so với hồi đi học ở Việt Nam, đặc biệt là ĐH Y dược TpHCM thì nó hơi… khập khiễng nhưng có vài điều mình cảm thấy thực sự khác biệt. Tất nhiên là không phải khen chê vì ngân sách và nguồn lực khác nhau quá xá mà.

Read More »

Điểm tin Netflix

Thực ra là nhân dịp holiday dài đằng đẵng tận gần 3 tháng, mình log in vô lại tài khoản Netflix để xem vài bộ phim giải trí nhưng rốt cuộc là 3 series phim tài liệu khá đau đầu và dăm ba bộ phim coi xong ngồi khóc tốn mất nửa hộp khăn giấy :v

Phim lẻ

1 – Freedom Writers (2007)

Phim dựng từ đời thực về lớp học da màu đa chủng tộc và cô Erin Gruwall (một cô giáo người da trắng). Tất cả những xung đột, bạo lực, tệ nạn, phân biệt chủng tộc và đấu tranh tâm lí diễn ra xung quanh bối cảnh cuộc sống của các thành viên trong lớp. Cô Erin đã làm thay đổi cuộc đời các học sinh của mình bằng chính tình yêu thương và cách thức rất đặc biệt, bản thân cô cũng có những cuộc đấu tranh của chính mình, với cuộc sống chật vật và hôn phân tan vỡ. Một câu chuyện mà khi xem, mình nhận ra những điều vĩ đại thường xuất hiện ở nơi nhỏ bé như thế nào:). Nhạc phim cũng rất hay, đa phần là các bài rap.

Cô Erin có vài bài chia sẻ trên TED Talks về câu chuyện này và triết lí giáo dục.

Read More »