Cảm giác lúc ở Ốc-len

Cuốn sách (hình như) cuối cùng đọc trước khi lên máy bay khi đó là cuốn “Gần như là nhà”. Đã tặng rồi mà chắc về đòi lại quá, bởi tất cả cung bậc cảm xúc, suy nghĩ, đúc kết có vẻ được gói gần như trọn vẹn trong cuốn đó.

Tự hỏi mình là ai?

Đây chính xác là câu hỏi mỗi tối trước khi đi ngủ trong những tháng đầu tiên. Từ khóa trong khoảng thời gian này có lẽ là danh tính (identity) của bản thân. Nghe có vẻ mơ hồ nhỉ. Khi các lớp học bắt đầu, giáo viên thường sẽ để mỗi sinh viên giới thiệu thông tin cá nhân, đến từ đâu, làm gì, vì sao lại chọn khóa học đó, muốn phát triển kiến thức hay kĩ năng gì, dùng nó để làm gì tiếp theo.

Read More »

Tiện lợi

Những điều dưới đây là chuyện kể từ hồi mình sang NZ, thay đổi môi trường sống, trường lớp, công việc học hành. Cuộc sống ở Sài Gòn nhiều khi có tiện lợi quá (tiện lợi chớ hông phải tiện nghi), sang một chỗ mới, nó khó khăn hơn thì mới nhận ra Ồ mình đã từng sống quá tiện lợi ở Sài Gòn hồi đó.

#1 Đồ ăn thức uống

Dù ở đâu thì ăn ngoài cũng đắt hơn tự nấu, chưa kể ở SG còn được mẹ chu cấp rau củ trứng đậu các loại mỗi 2 tuần nên việc ăn uống của mình có hơi thừa mứa. Sang Auckland, một cốc cafe, một ổ bánh mì, một bữa ăn trong cái tiệm bình dân cũng đắt đỏ. Lương làm thêm tối thiểu là 20$/giờ và bằng 1 đĩa cơm hoặc 2 cốc trà sữa nếu ăn ở ngoài (nếu quy ra mức lương ở SG thì đâu đó 500k VND 1 tô phở bình dân :)). Ngoài vấn đề chi phí sống, mình đi làm cho nhà George và Priya, cả 2 gia đình đều là người nhập cư từ Sri Lanka và Ấn Độ, xuất phát điểm của họ từ con số 0, nên những bài học rút tỉa từ lối sống quý trọng từng miếng cơm từng phần quà bánh thì được học mỗi tuần 😀 Thống kê vui tí, 1.5 rưỡi sống ở Auckland, tổng cộng mình uống café ở ngoài 2 lần (có hẹn gặp bác Tom và Barbara), ăn ngoài đâu đó 10 lần và đều là có hẹn. Nếu ở SG thì hẳn là con số này chắc trong 1 tháng thôi chứ không phải là 1 năm rưỡi ấy nhỉ. Ở Auckland không có chuyện nổi hứng đi ăn. Muốn uống café thì bỏ sẵn vào balo, lên trường tự pha mà uống (café tiệm dở ẹc cũng là một lợi thế, :D).

Read More »

Podcast hay nghe

Còn nhớ chiếc radio ngày xưa của ba, cứ đúng 5 giờ 45 sáng là chương trình dự báo thời tiết. Dò sóng bằng cái ăng-ten có thể kéo dài ngắn, nút vặn cái chấm trắng chạy dọc thanh tần số bé tí và đôi khi là phải đặt đúng độ nghiêng thì nó mới nói rõ. Thỉnh thoảng đi theo ba hoặc ngồi bên cạnh để nghe ké. Lớn lên được mua cho máy casset nhỏ để bỏ băng nghe tiếng Anh, nó có chức năng dò đài FM. Vậy là nghe radio còn nhiều hơn nghe băng tiếng Anh 😀 Vào đại học thì được có điện thoại, dò được sóng FM nghe XoneFM thời anh Nguyên Khang, chị Mico, chương trình Top10@10 mỗi tối. Dạo gần đây trào lưu podcast làm mình nhớ kỉ niệm của chiếc radio và phát hiện mình thích nghe podcast, thích hơn xem video youtube, tiện hơn đọc sách và nhớ được nhiều chi tiết. Thói quen mới là nghe podcast mỗi sáng sau khi tắm, trong khi đi bộ từ nhà lên thư viện, ngồi bus và thỉnh thoảng là buổi tối. Các chương trình podcast phổ thông mình hay nghe trên spotify (một vài podcast có bản hình trên youtube hoặc blog/ website riêng):

Read More »

Học được và làm được

Trước hết thì ai cũng biết hai việc trên là hoàn toàn khác nhau. Sau 1 năm rưỡi chỉ ngồi học lý thuyết thì cái bản tính thiếu kiên nhẫn của mình lại trỗi dậy. Vào một ngày đẹp trời, à mà dạo này trời không đẹp lắm, chỉ toàn mưa hết tuần hết tháng, thì mình thèm đi làm. Trời ơi, thèm chết đi được. Là làm công việc chuyên môn ấy, chứ việc lằng nhằng thì vẫn làm đều mọi thứ 6 và cuối tuần.

Học mà không làm

Read More »