Tàolao#6 – There will be a day

There will be a day like this Saturday

Sitting at work at noon time, so many things to do but know nowhere to start first

And even do not want to start at all

Disagreeing with the way how some seniors (I means older in term of age…) do quality management projects and still being confused how to start the hard conversations. An elephant in the room!

Reading an employment news and starting considering. I love my job right now, have no thing to complain, but still feel missing something at workplace: a mentor? They give me advise, give me chances to learn, give me a bit deal of courage, but a true mentor at workplace is still missing…

Am I doing things people expect me to do? Not the thing I expect for myself?

Run around to take care of guest speakers, it took me almost 1 week doing logistic stuffs (feel a little bit nonsense), those businessman’s conversations sometimes make me asking myself “Is it true?”

My boss said I must be more “active” (he means extroverted, I guess) talking to new people, staying ready to connect around all the time, standing in front of the whole hospital to say about something (I will, but as long as I must be the one who understand what I am talking about the most, not translate/interpret from someone’s words…

Thinking: is it a signal of midlife crisis as people still talking about? Nah, just only 5 months, maybe not yet…

—-

Or because of the series of books I’ve read recently Quiet, Minimalism lifestyles, Being mortal and How we die

—-

Or just because I did not sleep well for the last 2 nights recently!

—-

Or it’s weekend and I suppose to enjoy the stillness to really be recharged

—-

Or I need someone to talk to but know no-one, know no-way to express all of these things properly! (Except for my crazy roommate but she already has her own crisis to go).

 

Ai rồi cũng chết – Being mortal

Cuốn sách thứ 3 của BS. Atul Gawande.

Bạn nghĩ gì khi một vị bác sĩ kể câu chuyện về sự khả tử của con người? (Thực ra mình thích tên sách là Sự khả tử hơn là Ai rồi cũng chết). Cuốn sách là những câu chuyện, những mảnh ghép đan xen xoay quanh những con người đang ở những trạm dừng chân cuối cùng trên con đường của sự sinh tồn. Điều gì đang thực sự diễn ra trong khối óc, con tim họ? Họ đối mặt với sự lựa chọn giữa việc bằng mọi giá duy trì tính mạng càng lâu càng tốt hay sống những ngày cuối cùng một cách trọn vẹn, đôi khi chỉ là được ăn một que kem và cùng con gái xem bộ phim truyền hình yêu thích.

Những người xung quanh, gia đình, bạn bè, xã hội nhìn nhận về sự ra đi của một người như thế nào? Liệu họ có chấp nhận để bạn mình, người thân của mình khước từ các biện pháp y học trên giường bệnh để trở về ngôi nhà của chính mình dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi?

Sự khác nhau giữa viện dưỡng lão, trung tâm trợ sinh, khu dân cư dành cho người già và cả dịch vụ chăm sóc cuối đời. Đâu mới là lựa chọn tốt nhất?

Và đặc biệt, với tư cách của một vị bác sĩ, những cuộc trò chuyện khó khăn về việc điều trị tiếp tục hay dừng lại, dù khó nhưng nhất định phải có sự lắng nghe và thấu hiểu. Người bác sĩ nên là người tham vấn, cung cấp đầy đủ nhất có thể các phương án lựa chọn, giúp đỡ người bệnh có những quyết định sáng suốt nhất cho chính cuộc đời của họ, dù nó có ngắn ngủi như thế nào.

Suốt cả cuộc đời mình, con người ta phải liên tục đưa ra các quyết định, dù muốn hay không, dù khó khăn đến thế nào. Nhưng điều quan trọng, ta chính là những gì ta lựa chọn!

ai-roi-cung-chet.u547.d20160926.t093311.121337

Rating: 8.5/10

Tàolao#5 Little things

Happiness is a choice, isn’t it? “Something” in my mind these days somehow makes me feel so up mood :). Then, tend to see little things around as little happiness and feel good about it

  1. Read a piece of funny love story from “It’s happened to be Vietnam”. He and she accidentally found out they read the same book, and they didn’t expect from each other this thing. “How can this muscle guy read this book? =))”
  2. Saw some spectacular photos from somewhere on Earth and it’s breathtaking mountain and lake view. Set it up as the screen photo to remind I want to be there someday!
  3. Accidentally know someone at work sharing the same interest with me. She always stays behind introvert-ly but is really good and put her heart at every she does.
  4. Accidentally see early sunlight through little green plants, making golden angle of light for a photo.
  5. The security guy starts practicing English by trying talking to me simple sentences.
  6. Everyone starts pay attention to the book corner I have set up in the hospital library and ask for some more books.
  7. When everyone already left the office, I start my #lifeafterwork, change clothes, change high heels to running shoes and heading to the gym next to the hospital with my fav songs from the mp3 player in the pocket. #Justrun #nothingelse
  8. Talking to really humorous doctors around. How can he consider himself “chronic handsome”? =)))))))))))
  9. Read someone’s blog from the very beginning to the most updated post. Refresh the wordpress reader page, just to looking forward to reading new blog post.
  10. Discover so many good songs recently

 

Tàolao#4

Nhiều khi thấy con gái người ta váy áo xúng xính, giày búp bê nhìn cưng quá thể cũng định khi nào có thời gian sẽ chọn vài bộ đồ nữ tánh mặc thử có đẹp hôn. Thì là 80 năm đi mua đồ, đi vào cái quầy mua đúng cái quần xong về :v

Nhiều khi thấy con gái người ta chịu bỏ thời gian phấn son đầy đủ nhìn rạng rỡ hẳn lên, cũng định khi nào cũng sắm sửa đầy đủ, học hỏi make up này nọ để trang bị khi cần. Thì là 80 năm lười ghé vào mấy cái tiệm làm đẹp, thấy như bị mù đường giữa các loại chai lọ các kiểu.

Nhiều khi ngưỡng mộ các chị các bạn làn da trắng trẻo xinh đẹp, tóc đen mượt mà, hạ quyết tâm mua kem chống nắng dưỡng này nọ. Thì là 80 buổi chạy quên bôi kem chống nắng hết 79 buổi, về in nguyên bộ đồ chạy trên người, ra đường thì 10 lần hết 8 quên mang áo khoác, một năm cắt tóc 1 lần ở cái tiệm gần nhà hết 7k/lần cắt gọt, năm ngoái chị í còn cắt cho free trong 1 phút 30 giây vượt lên chính mình :v

Lâu lâu đi mua quà cho các cô các dì các chị, đứng chọn lắc tay hay dây chuyền bạc nhìn đẹp cũng muốn mua mà nghĩ đeo vào vướng víu. Thêm so vào cái sự bánh mực cá tánh của làn da không chống nắng, nên thôi…

Các mẹ các chị vẫn hay bảo sao không thế này, sao không thế kia, nhưng bảo quá chẳng thấy thay đổi nên cũng không thèm bảo nữa :)) Quan trọng là mình vẫn thấy thoải mái với kiểu của mình: khi nào cần sẽ chọn váy áo nhưng giờ đang muốn mua đồ chạy và dụng cụ trail, khi nào cần sẽ chọn (và học) làm đẹp nhưng giờ để cái mặt không vẫn không hù người ta hết hồn :)) nên sẽ save tiền để đi đâu đó, học bơi chẳng hạn (bỗng phát hiện không biết bơi quả là một thiếu sót lớn trong cuộc đời). Còn muốn đi leo núi, vào rừng đồ nữa nhưng mới đi làm mà nghỉ nhiều quá thì hơi kì nên để dành.

Cũng may ở chung với một đứa mà level điệu đàng của nó cũng xấp xỉ mình nên hai đứa cứ bất chấp thời đại mà sống thôi :))

You are a princess whenever you feel you are, not only when you dress up

You know some days you feel so good in your own skin
But it’s okay if you wanna change the body that you came in
Cause you look greatest when you feel like a damn queen
We’re all just playing a game in a way trying to win that life

Most girls are smart and strong and beautiful
Most girls work hard, go far, we are unstoppable
Most girls, our fight to make every day
No two are the same