Sự sống

Chưa bao giờ có một khoảng thời gian nào mình nhận được nhiều tin tức về những người ra đi như vậy, mình để cái tựa là Sự sống, không phải để chối bỏ hay né tránh Cái chết mà nghĩ rằng, khi người ta chết đi, người ta vẫn sống trong lòng những người ở lại.

#1 Má và nó

Trong 3 đứa thường chơi với nhau, nó là đứa trải qua sự “trưởng thành” mà mình coi là nhiều nhất trong mấy năm vừa rồi. Từ ngày má nó bị bệnh, nó vẫn là nó, cái thằng đi mua vui cho tất thảy mọi người nó gặp, nhưng mình thấy nó cứng cáp và vững vàng đáng nể. Cái sự hài hước ồn ào (nhiều khi nói đùa, hơi bần) vẫn là đặc tính không nhầm lẫn được của nó, nhưng mình vẫn biết rằng nó cũng khóc, khóc như những đứa trẻ khác, khi má đau, khi má yếu dần, và khi má sẽ không còn hiện diện cạnh nó nữa. Ở cái tuổi hăm mấy, mình nghĩ bây giờ nó biết đâu là điều quan trọng, cái gì cần làm trước, cái gì nên làm sau, gia đình với nó có lẽ sẽ mãi nơi ấm áp.Read More »

Advertisements

#Tàolao27 “Tối hậu” thư

Cuối cùng, sau chính xác là 4 tháng 20 ngày, mình đã quyết định là nhân dịp chẳng có dịp gì đặc biêt, để gửi một vài dòng viết khá quan trọng (ít nhất là với mình). À, để giảm độ sến sẩm màu mè của bài viết, mình sẽ chen ngang mấy chữ tiếng Anh, chẳng phải thể hiện gì vì TA của mình gà mờ nhưng như vậy sẽ dễ viết hơn gấp bội…

Read More »

Những bông hồng màu bạch kim!

#1 Bà chị cùng phòng trọ Sáu người (nhân tiện, ở phòng trọ 6 người được hơn 1 năm, tôi nghĩ mình có thể viết được cả một bộ tiểu thuyết với đầy đủ các hệ nhân vật cơ bản).
Bà N (tụi tôi hay gọi thân thương như vại) là người đầu tiên tôi gặp khi mới chuyển vào. Và cho đến hiện tại cũng là người hai đứa tôi thân nhất trong nhà. Bản chất miền Tây bộc trực và cái sự chăm chỉ làm việc đến phát bực là cái mà tôi quý ở bà N. Tôi đã từng hỏi, sao bà có thể đánh đổi nhiều thứ như vậy để làm việc, để kiếm tiền. Và tôi nghe bả kể về gia đình và những mối lo của bà. Rồi tôi thấy mình thật nhỏ bé.


Nhưng tôi vẫn càu nhàu khi có lần nửa đêm bả về trong tình trạng say mướt, chiếm luôn cái nhà vệ sinh duy nhất suốt buổi. Tôi vẫn hơi quạu khi bả bỏ bữa rồi ôm lấy mớ giấy tờ hồ sơ dự án, đất đất cát cát. Tôi vẫn “ghét” bả kinh khủng khi bả không nói ra hơi nhưng vẫn ráng đi làm, xong cuối ngày nhắn tin cho tôi kêu đang truyền nước biển ở bệnh viện. Vậy đấy, tôi có đủ lí do để “không ưa” cái lối sống của bả nhưng vì bả kể cho tôi nghe những chuyện của bả, nên tôi chưa “ghét” bả nhiều lắm.
Read More »

#Tàolao26 Tại sao?

Có mấy câu hỏi mà người ta dành cả đời để tìm câu trả lời. Đôi khi là người ta biết sẽ chẳng có câu trả lời duy nhất và cuối cùng những vẫn lặp lại câu hỏi như một cách giữ con tàu cuộc sống ngay ngắn trên chính trục đường ray của nó.Read More »