Tàolao#11 Sài Gòn giông bão

Chạy xe ra khỏi hầm, ráng chiều vàng trải trên từng centimet vuông mặt đường. Vẫn còn nắng chếch qua tấm gương chiếu hậu, nó thấy áng mây lượn với những hình thù không rõ. Cơn gió mát lạnh thổi ngược hướng xe, nghĩ thầm “mưa kéo đến tới nơi rồi, hi vọng chỉ một chút là xong để giữ bài tập interval tối nay”.

Vậy mà đợi hoài không hết mưa, lại còn sấm chớp ầm ầm. Nước mưa chảy từng dòng trên tấm kiếng cửa sổ, soi qua bóng đèn đường ngày càng sáng rõ. Cạnh nụ hoa cẩm chướng hôm qua mới cắm, nay đã nở tròn trịa. Thôi bỏ ý định chạy bộ với cái kiểu thời tiết này đi vậy! Một chút khó chịu vì cảm giác năng lượng trong người cần giải phóng thành mồ hôi thật đẫm cơ! Chỉ có vậy thì đầu óc nó mới có thể trở lại trong lành hơn.

Read More »

Advertisements

Khi hơi thở hóa thinh không – Paul Kalanithi

Cuốn sách mà khi được cho mượn kèm với lời dặn: “Đọc đừng khóc nha em!”

Cuốn sách viết bởi một bác sĩ dưới vị thế của một bệnh nhân. Bác sĩ tặng bác sĩ, bác sĩ cho mình mượn. Đọc trong thời gian làm ở bệnh viện.

Đã chuẩn bị một chút tâm thế … buồn cho cả cuốn sách. Nhưng ngạc nhiên thay, những dòng cuối thật có làm cho người đọc nghẹn ngào (dù mình chẳng phải là đứa mít ướt thế), nhưng vẫn có thể khẽ mỉm cười cho một câu chuyện quá đẹp.Read More »