Làm gì với m đây?

T không vui khi thấy m cứ buồn buồn, t hơi khó chịu khi m cứ không được thoải mái, t tò mò khi m có gì đó chưa nói được với t, t thấy cả… ghen tị khi m có thể kể nhiều chuyện với nhiều người mà đó chưa phải là t (nhưng mà t hông nói đâu, t chỉ nhìn lại coi có khi t chưa đủ tin tưởng cho m để m kể t nghe). T cũng chẳng hiểu t muốn cái gì nữa. T chưa từng dám nhận mình là một đứa giỏi lắng nghe, giỏi an ủi hay cổ vũ người khác. Nhưng so với t cách đây vài ba năm, t hơi bị khác rồi, t điên hơn, t bitchy hơn, nhưng t có thể nghe tốt hơn nữa đó m….

T biết m sẽ đọc được bài post này sớm thôi, những đứa cứ load cái blog reader tìm kiếm những dòng chia sẻ thú vị nào đó, thật tâm hơn một tí, không “thương mại” như trên facebook thị phi ha. Nhưng t chợt nhận ra lâu lắm rồi t chẳng thấy bài blog nào của m nữa, trang blog của m đã không còn cho t xem. Lâu lắm rồi m không viết note facebook để t đọc nữa. Lâu lắm rồi t với m không nói chuyện nhiều và đủ độ deep (mà đã từng có thời nào t với m đủ deep chưa nhỉ?). Tóm lại là t chẳng biết vì sao nhưng t như một đứa khát những câu chuyện từ chính m vậy? T có bị điên quá không? Hay là t sẽ mời m đi uống cái gì đó, chuốc cho m say rồi m sẽ kể t nghe (với điều kiện là t còn tỉnh). À mà có khi t bị điên thật rồi ấy? Haiz

Những lời này sẽ rất khó nói ra, nhưng viết thì dễ hơn nhiều (đó là lí do t viết blog, miệng t nó không nói được mấy cái sến). Với t, m là một đứa xứng đáng nhiều thứ tốt đẹp nhất vịnh Bắc Bộ ha. M biết cách nhìn nhận mọi thứ (khi mà m là chính m, ở cái phong độ tốt nhất của cái khối protein giúp m tư duy), rất sâu sắc và trọn vẹn – đó là lí do vì sao t cứ hỏi m nghĩ sao về chuyện này, người kia vì t thực sự rất thích nghe m phân tích, t từng bảo m nên học cái gì đó về tâm lý học mà. M là một đứa không dễ gì bỏ cuộc, từ những việc nhỏ nhất, còn việc lớn thì t chưa dám bàn, m của những ngày gần đây làm t phải suy nghĩ lại. M là một đứa sống rất thật, dù ai có nói gì, m vẫn là m, điểm này t nhất định phải học m, t là đứa rất dễ bị lay động, còn nghĩ nhiều đến cách người khác nghĩ gì về t (nhưng dạo này t cũng bớt rồi, thế nên cái bản chất điên của t nó mới lộ nhiều vậy). M sống chậm và nhiều cân nhắc hơn t, t lại là đứa rất dễ bị kích thích và làm nhiều thứ thiếu suy nghĩ, đó là lí do vì sao t sẽ nhắn cho m mỗi khi t bị quá khích. M là một đứa tốt về mặt bản chất, tốt như cái tên của m vậy, m làm nhiều thứ, m giúp nhiều người chỉ vì m thấy thích, m thấy cần phải làm vậy, không phải để kể lại câu chuyện m đã làm gì, m đã giúp ai. Còn nhiều thứ nữa mà nếu t kể hết ra đây, t sẽ rất mỏi tay.

Nhưng, với t, t cảm giác t vẫn chưa đủ tin tưởng để m có thể dễ dàng trút bầu tâm sự của m với t, t cũng chẳng biết cảm giác gì về chuyện này cả? Buồn ư – chắc không phải đâu, chuyện của m, m có quyền lựa hoặc là giữ lại cho mình hoặc là san sẻ với ai mà m đủ niềm tin phải không? Lo lắng ư – t cũng chẳng biết nữa, t có biết những chuyện đó là chuyện gì đâu mà lo với chả lắng, bản thân t mà t còn chưa lo cho xong nữa thì làm sao t lo cho m được nhỉ? Giờ làm gì với m đây? Hỏi chuyện m hả – haiz, một đứa cứng đầu như m thì t có đè cổ m ra, m cũng chẳng kể nếu m không muốn (t không muốn nhắc lại, cơ mà chuyện từ hồi Tết năm nào ấy, t đã đãi m cả chầu ốc nhiều nhất quả đất mà m cũng có hé được nửa lời nào với t đâu). Cổ vũ m hả – hời ơi, m biết t dở tệ mấy thứ màu mè này rồi mà. M chỉ cần nói t có thể làm gì cho m là được…

Thôi, tóm lại là m đang đứng giữa những ngả rẽ quan trọng của cuộc đời m, m có lẽ đang buồn rầu hay phân vân hay tiêu cực hay gì gì đấy nhưng t chỉ muốn đá cho m dậy mỗi buổi sáng, thấy m cặm cụi làm cái gì đó thú vị trên cái laptop (yah~, data science hay bioinformatics nghe hay lắm đó m) hay xách cái *ss đi đâu đó thiệt dzui. Và cuối ngày cuộn trong cái chăn để cuốn sách lăn lóc bên gối. (Thôi, lại sắp sến sẩm nữa rồi). Đừng có mà nhắc lại cái chữ “từ bỏ” với t, t nói rồi, chỉ là “tạm gác” lại để tìm cách tồn tại cái đã, nếu thực sự muốn, vẫn sẽ có cách để làm thôi! Mà trong trường hợp m vẫn đang băn khoăn về cái m thực sự muốn thì cũng chẳng sao cả, m với t chỉ mới sống có 1/3 cuộc đời thôi!

Nếu m cần nghe gì đó, pause bài nhạc vàng m đang nghe lại chút, nghe nhạc JJ Heller t thấy cũng ổn đó

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s