#Tàolao32 Sự khiêm nhường, Có lỗi và Chạy dài (long run)

Hồi chiều, cô bé mà mình chỉ mới gặp 1 lần duy nhất nhắn dạo này có bận không, sao không thấy blog đăng bài mới 🙂 Thấy thật thiếu sót với cô gái ấy, với bản thân mình nữa. Hơn cả tháng nay, cuối tuần mình hay vật lộn với vài ba thứ, thấy thật bận rộn nhưng không biết có kết quả gì hay không.

Mình vẫn cố gắng dành ra ít nhất là 1 buổi/ tuần để…. ở một mình, sắp xếp lại mọi thứ, kể cả suy nghĩ của mình nhưng dạo gần đây mình quên mất dành ra khoảng thời gian này. Vậy là đầu óc mình cứ cà lơ phất phơ, không được gì ra hồn, bị phân tán tứ tung, vô định và lạc lõng tận đẩu tận đâu. Mình nhận ra rằng, mình không viết, thì là mình thật có lỗi với bản thân mình 🙂

#1 Sự khiêm nhườngRead More »

Advertisements

#Random3 – Bền lâu

#Random3 – Long-lasting

#1 Hôm rồi tình cờ đọc bài viết khá thú vị trên LinkedIn (We spend too much time celebrating ‘Start Ups’​, not enough celebrating ‘Keep Goings’​)

Đại ý rằng dưới góc nhìn của thị trường, đầu tư, kinh doanh và truyền thông, người ta thường có xu hướng thiên lệch sự chú ý và bị hấp dẫn đặc biệt bởi những ý tưởng mới, mô hình khởi nghiệp giàu tiềm năng. Tất nhiên rồi, sự mới mẻ luôn là một cái gì đó thu hút theo bản chất của con người.Read More »

Tàolao#31 Rào cản và nhát nghề

Đợt đi công tác Nghệ An vừa rồi có đôi ba ngày mà trong đầu giờ toàn chi mô răng rứa từa lưa. Lúc vừa nhảy lên xe, anh tài xế lạ mà quen hăng hái kể một câu chuyện gì ấy mà quật ngã luôn khả năng nghe của mình, suốt chặng đường ra quảng trường để chạy chỉ dám gật gù, đâu dám nhận xét cảm thán gì, sợ lạc quẻ. Hi vọng ảnh không đánh giá người miền Nam thiếu thân thiện hay biểu cảm hời hợt chi 😀

#1 Buổi thông dịch viên bất đắc dĩ cho phần đào tạo về Tiêm truyền tĩnh mạch của anh chị điều dưỡng. Thấy tên giảng viên người Ấn cũng hơi ngán ngán nhưng may quá, bác này nói khá dễ nghe. Nhận tài liệu một xấp dày cộm mà toàn thuật ngữ điều dưỡng thật muốn bấn loạn, đọc “lướt” qua thôi mà cũng mất một buổi, may quá cuối cùng bác thầy chỉ dạy có chưa đến một nửa và dành thời gian giải thích rất kĩ. Bác thầy lúc ra về mới đưa mình namecard, hơi bất ngờ vì vị trí cũng cao của một công ty lớn trong khu vực (thảo nào đoàn nhân viên công ty hộ tống bác thật hoành tráng, thấy cũng chả cần thiết mấy vì có mình bác dạy thôi, đâu cần đi theo nhiều vậy).Read More »

#Tàolao30 Sự cũ kĩ tùy duyên, nỗ lực và những chuyện xảy ra

#1 Tuần trước tự nhiên có cái hẹn đi ăn với chị đồng nghiệp cũ, sau 8 tháng nghỉ công việc ở văn phòng và lang thang phiêu bạt. Thực ra dùng từ lang thang thì hơi quá nhưng một nửa chuyến đi của chị đã được ấp ủ từ trước, nửa còn lại là những điều hết sức … ngoài dự đoán. Cứ điều này dẫn dắt điều kia, cho đến một lúc, chị cũng không mường tượng được cớ mần chi mà chị lại có thể đi được một hành trình như vậy ^^ Ừ thì có ai lên kế hoạch được cuộc đời của mình chính xác đến từng chi tiết đâu (cũng có một vài ngoại lệ mà mình chứng kiến, những con người well-planning một cách lạ lùng :v). Nhưng cũng không thể sống mà không có dự định, vô hướng, lạc lõng…

Hai chị em vừa đi ăn chay, quán đóng cửa mà chưa hết chuyện nên lần mò lên phía chung cư cũ trên đường Tôn Thất Đạm, làm sao tìm được Trà quán tùy hỉ. Không gian nhỏ, ấm cúng. Mọi người tự chuẩn bị trà và tự phục vụ. Quán còn có thầy giảng về trị liệu cổ truyền. Ta nói bà chị mê mẩn luôn vì đúng cái đang đi học và mày mò. Miệng không ngớt lời, đó em thấy chưa, đủ duyên sẽ gặp, gặp một cách không ngờ, đúng nhé, đúng là thế nhé ^^

Câu chuyện về đủ mọi thứ nhưng hồi kết là một lời đề nghị mới. Mình chẳng thích phải đưa ra quyết định tí nào vì vốn là một đứa thiếu quyết đoán, cân đo đong đếm từng tí một. Nhưng chuyện gì đến nó phải đến. Nguyên tắc của mình là trọn tình vẹn nghĩa, cho đến khi những giá trị mà mình tin tưởng bị phủ nhận hoàn toàn, mình sẽ ra đi. Lúc ra về trên hành lang đầy những chậu cây xanh mát, có cụ già tưới nước, con mèo ngồi trên ghế sofa ngáp dài và liếm láp cái sự cũ kĩ trên những đầu ngón chân nhỏ nhỏ.

#2 Từ nhỏ mẹ đã dặn mình “Cần cù bù thông minh” vì lúc ấy đi học cô giáo lớp 1 của mình có phê bạn Thảo chăm chỉ và kiên trì nhưng còn chậm và khá nhút nhát. Một trăm lẻ một phần trăm là trong các lớp năng khiếu, các tiết học giải toán nhanh, trò chơi trí tuệ IQ các kiểu, mình hầu như luôn là đứa về chót hoặc áp chót :)) Cộng thêm với việc mình chuyển trường một vài lần, từ lớp làng lên trường huyện, mẹ lại càng lo về cái sự “chậm chạp và khá nhút nhát” của mình (giờ vẫn vậy, haha). Nhưng mẹ biết cái mình có là sự lì lợm và cứng đầu “có cản mài cũng như không” nên chắc cuối cùng mẹ cũng đành phải dặm đi dặm lại cái sự cần cù bù thông minh cho mình ngày này tháng nọ.

Bụng ta ra bụng người, mình luôn thích những con người nhiều nỗ lực, không quá ồn ào. Chỉ nỗ lực. Xuất phát điểm không quan trọng, xét cho cùng, là khoảng cách bao xa người ta có thể tiến lên chứ so cao thấp thì đó hẳn là một phép so không có điểm dừng. Có cô bạn một mình vào thành phố học, vừa học vừa làm, vừa tự kinh doanh, tất bật tới lui với hàng mớ chuyện, rồi lo được cho em trai vào thành phố học cấp 3, lên đại học. Nhìn cô bạn mà mình thấy cổ là một người đáng sống biết bao. Trên đường đi làm về hàng ngày, đoạn qua khỏi hầm Thủ Thiêm, ngay góc ngã tư đầu tiên, dạo này có một cậu khiếm thị hay hát và bán hàng rong, mình thấy những món đồ cậu bán thật đáng giá, vì nó rất nhiều sự nỗ lực. Hẳn là cậu đã chẳng còn thời gian than thở về cái sự kém may mắn của cậu, vì cậu đang bận rộn nỗ lực mất rồi.

Nhìn một người, nhất là trong lần gặp gỡ đầu tiên, sao ta có thể biết được đã có những nỗ lực như thế nào trong cuộc sống của họ?

Nên có những ngày trời nhẹ lên cao, mình buồn mà chẳng biết vì sao mình buồn, xong thất thần lười biếng quên mất sự nỗ lực, mình thấy thật phí một ngày (như ngày hôm  nay chẳng hạn :))) )

#3 Đã lâu rồi mình không tụ tập bạn bè, hôm nay nhóm khóa luận cũ rủ sang nhà cô, đám bạn đại học sang mừng tân gia nhỏ bạn mà mình cũng không đi được. Nhiều khi mình nghĩ, ủa không biết mình có đang bị xếp vào loại xa lánh xã hội không ta.

Nhưng mình quyết định mình còn một số thứ phải làm, và mình thấy thoải mái khi sử dụng thời gian của mình như vậy nên thôi. Mình sẽ trở về với xã hội khi nào mình cảm thấy sẵn sàng và thoải mái nhất.

DSC_0252.JPG
Miền tây Nebraska, mùa thu 2016 (Dạo này lạm dụng việc ăn vạ quá khứ nhiều, chờ những shot hình mới thặc mòn mỏi)

#4 Những chuyện xảy ra hẳn là chuyện quá khứ, mình có muốn thay đổi cũng chẳng thể nào làm gì. Mọi sự hình thành kí ức là sự sắp xếp lại các liên kết điện học – hóa học – sinh lý học trong não bộ, giữa các nơ-ron thần kinh. Nếu sau một khoảng thời gian mà không có sự kích thích liên quan đến các sắp xếp này, não sự tự loại bỏ và chúng ta sẽ có thể quên đi điều đó, về cơ bản có thể hiểu như vậy trong khi chờ một sự giải thích cụ thể – chính xác hơn từ các nhà thần kinh học ^^.

Nhưng ngặt một nỗi, khi ta đang muốn một vài thứ chìm vào quên lãng, cứ lâu lâu lại có một kích thích đụng chạm đến mớ liên kết nơ-ron đó, làm chúng đang ở giai đoạn suy yếu thì lại bùng phát lên và làm bao công sức, thời gian bẻ gãy chúng trở nên phí hoài cả đi. Tối hôm qua thực sự rất là khó chịu với mình vì đã giữ lời hứa cuối chương trình nên phải ở lại, mà hà cớ chi đứng đợi ngoài sảnh cũng thấy, đi ăn cũng thấy, ra khỏi thang máy cũng thấy, đến tận lúc ra đi về cũng thấy? Cũng đâu thể trách ai, tại đâu ai biết trước vậy đâu :v Thật buồn cười khi ngày xưa mình không hiểu được người cũ có người mới là sao, giờ thấy hiểu rõ ghê :)))

“I know you moved onto someone new
Hope life is beautiful
You were the light for me to find my truth
I just wanna say, thank you” — These days, Rudimental

Và thực ra mọi thứ là những sự lựa chọn, nếu đã lựa chọn từ bỏ thì cũng không nên tiếc hay nghĩ thêm câu chuyện “Nếu… thì…” làm chi. Nếu đã không thể cảm thông, chia sẻ, hi sinh cùng vượt qua những lúc cần nhất thì sao chắc được chuyện gì xảy ra những lúc ngặt nghèo hơn 🙂

Chị T. có hỏi ủa cắt tóc có liên quan gì không? Mình khẳng định là không :))) Là do nóng quá thật luôn. Nhưng vụ này là giọt nước tràn ly và đẩy mình tới một quyết định mình đáng ra phải làm từ lâu rồi. Mà cũng thật không thể ngờ là mình kịp gói ghém mấy chục thứ giấy tờ để gửi trong những ngày cuối cùng trước deadline (tracking bưu phẩm đã đến  sb AKL và đang nằm chờ delivery tiếp sau cuối tuần. Chị bưu điện bảo chỉ mất 7 ngày trong khi lần trước chị bưu cục bảo mình mất 13 ngày, làm mình mất tiêu 5 ngày trau chuốt lại một đống thứ cần review T_T). Nhưng thôi, nghỉ ngơi vài ngày rồi vào một mùa #hunting mới vì đợt này chắc fail. Viết kiểu gì mà chỉ đủ thời gian dò lỗi chính tả bằng chức năng auto-check của MS word, trong một buổi trưa ở văn phòng trước khi ra bưu điện, không nhờ kịp ai ngó qua cái luôn. Cẩu thả hấp tấp, sợ quá  nên giờ vẫn giấu chưa dám hỏi người xem giúp 😦 😦

Lại đi dọn dẹp chiều chủ nhật để một tuần mới đến bên cửa sổ và slap right in the face tiếp nào 😀