#Tàolao18 Tháng 4 sắp hết

Thật là lâu rồi mới viết tiếp, dù vào check blog và đọc bài của mọi người rất thường xuyên. Mà viết trong giờ làm việc và chiều nay sếp không có ở văn phòng thì có phạm pháp quá không nhỉ? Thôi kệ.

1. Chuyển chỗ làm được gần 2 tháng và quay cuồng với mọi thứ. Thực ra vẫn là cùng công ty thôi à, vì căn bản mình chưa tìm được nơi nào khác thích hợp hơn. “Bạn” sếp (thực ra là đáng tuổi ba mẹ nhưng gọi cho thân thiện LOL) hơi bị “dễ dãi” với mình, bạn làm việc chuyên nghiệp, có “tâm” và uyên thâm, có nhiều điều đáng học hỏi, hôm trước đang thao thao cái chuyện minimum standards, tự nhiên kêu coi cái mini MBA được được không, tốt cho chiện career path sau này…. Bạn í cũng hơi bị “nhìu chiện bà tám”, kiểu nhẹ nhàng mềm mỏng với một số thứ (mình nghĩ là) cần mạnh mẽ quyết liệt hơn, bla bla :)) Chưa có feeling mentorship gì hết, cũng chưa nắm được cái mà giang hồ gọi là passion nhưng dù sao, mình muốn nói chuyện nhiều hơn vì thắc mắc: tuổi xế chiều này của TS í thì thường người ta nghỉ ngơi, travel, relax các kiểu vậy sao bạn lặn lội sang Việt Nam làm việc áp lực, travel sáng ngày tối đêm vì gần 20 cái bệnh viện trong hệ thống? Profile của TS cũng khá dài, qua nhiều nơi, nhiều vị trí… mình cũng có nhiều điều muốn hỏi và muốn hiểu…. Mà thôi, từ từ thân hơn rồi hỏi, sỗ sàng quá cũng kì :))

2. Tuần rồi gặp lại anh Chương về VN tiếp tục dự án Chăm sóc giảm nhẹ ở Nhi đồng Thành phố, nghe anh Chí Hiếu chia sẻ với VietSeeds (và đọc cuốn sách mới ra của ảnh) thấy nhiều thứ phải suy nghĩ thêm lắm. Kiến thức kĩ năng có thể học hỏi, “truy cập” và dùng công cụ dễ dàng nhưng thái độ, cách tư duy và khả năng tự học mới là thứ bền vững và tạo nên giá trị cho mỗi chúng ta. Vậy gần một năm rưỡi qua, thái độ – tư duy – khả năng tự học của mình được dùng như thế nào, có bền vững không và đóng góp giá trị ra sao? Ôn lại mấy câu chuyện ngày xưa, chăm chỉ, kiên trì và “bất chấp” bao nhiêu thì từ ngày đi làm, đáng ra phải nỗ lực gấp bội (bù lại cái tréo ngoe của việc lệch ngành) thì hình như chúng đã bị mai một dần. Vẫn còn nhưng hình như chưa đủ, mà thậm chí là nên nhiều hơn ngày xưa í. #donotcomplain #justworkharder

3. Ba cái chiện nơi công sở, như bồng bế nhau ra ngoài ăn trưa mà hết cả gần 2 tiếng đồng hồ, rồi chuyện buôn dưa lê ở phòng pantry, (do hiểu nhầm hiểu lộn hay hiểu không đúng) mà nhóm có mấy người thì lại có vài bạn hông được hợp rơ với nhóm còn lại, bla bla… Mà thôi, mấy chiện ni cứ để nó vậy, cũng chẳng cần phải tham gia làm chi ấy nhỉ. Mình vẫn thích chuẩn bị bữa trưa để mang theo, tiết kiệm thời gian, tiền bạc mà khẩu phần cũng có thể tự cân đối nè, đồ ăn mẹ gửi vào cũng có thể mang đi để chuẩn cơm mẹ nấu cho đỡ nhớ nhà nữa 😀 . Còn chuyện gì hay thì nghe để biết mà tham gia, chuyện gì không hay thì để vậy thôi, ai mà hoàn hảo, sẽ có lúc này lúc kia, điểm này điểm nọ, được thì “tha thu” bỏ qua bớt cho nhẹ lòng, hông gì từ từ góp ý để cùng nhau tốt hơn, hông được nữa thì tránh ra bớt để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Để coi sống vầy được bao lâu :))

4. Chạy, chạy và #keepcalmandjustrun :)) Cả tháng nay ngoi ngóp để lên nhóm 2 Hoa Lư nhưng mọi người khỏe quá, theo được vài vòng đều rớt lại. Thôi thì chịu khó long run cuối tuần và đi tập đều đặn bù lại cự li vậy :)) Có điều mấy ông Hoa Lư có duyên dễ sợ, “ủa lại rớt nhóm” “ủa lại rụng bài” “ủa ủa…” =)) Bỏ đi nghen, từ từ tui qua mấy tuần đầu quay lại với yoga, cơ thể có hơi đau nhức, tới tháng sau tui ráng chạy cho coi :)) Mà sao cái tánh disciplined với chuyện chạy bộ nó không áp dụng qua cho mấy cái course cần học, quyển sách cần đọc cho xong, quyết tâm đi học bơi, plan retake cái IELTS …. nhỉ, thặc tréo ngoe :v

5. Cuối tháng này travel với hội #momandaughter, thặc háo hức \yay/

 

 

Advertisements

Tất niên năm con Gà #2017

Như mọi năm, tầm “hăm mấy” Tết, mình sẽ có chút thời gian nhìn lại chặng đường cả một năm. Nghe thì dài nhưng không hiểu sau nhoắng phát là hết trơn trọi thời gian à.

1. Đi mần

Tròn một năm kể từ lúc quyết định gửi cái email định mệnh ấy. Thời gian đầu thật sự kiểu hoang mang lạc lối nhưng rồi mọi thứ cũng dần ổn định. Nhớ giai đoạn phát cuồng vì mọi thứ: bác “sếp”, kiến thức mới, được học nhiều, được thử nhiều lĩnh vực, lại cao trào cảm xúc nên cứ phải nói là làm overtime trong ngập tràn hứng khởi. Xong tự nhiên hơn nửa năm, lại le lói nhiều dự định nhưng bản thân lại thấy ngột ngạt tù túng, guồng chân trở nên quen thuộc một cách nhàm chán, tư duy chậm chạp, các task đều bị phụ thuộc nhiều thứ cả chủ lẫn khách…. Anh Ch. bảo giống kiểu “passion fatigue”.Read More »

#Tàolao16

When a little something broken inside

When a little thought faded away

When the distance went further

When only you, oops, even yourself couldn’t explain

I felt a touch somehow deep inside me today. Pay to it a small smile and let it go. It is beautiful to remember, isn’t it?