#UNOwhut We’re YSEALI UNO 16

10pm, 24th Sep, we was picked up from the airport after 24-hour-flight. Sophie was the first student mentor I met. It was super cold outside, maybe because of the rain. I already missed home and felt so complicated. It was a mix of a little bit tiredness, also happiness and excitement because…. this was America, with amazing opportunities of which I even have never dare to dream before, worries and somehow stress because I thought I didn’t prepare myself well enough to join those talented young leaders… But, anyway, I was in America and I would do my best! *yay me*

I wish my writing can be better to describe how wonderful this trip is to me. Five weeks is just right enough for me to study something interesting, to make close friendships, to explore new land, to refresh myself and to bring those experiences back home, too. The following pieces of writing as my diary are just some highlight of this YSEALI program.Read More »

Momentum 2015

Hành trình 9 tháng cuối cùng đã cập bến, cùng nhìn lại:

  1. Phần training và mentoring:

Mục tiêu của chuỗi chương trình là tìm kiếm và xây dựng các kĩ năng, tập trung vào career path. Ngoài buổi chia sẻ với BS. Thưởng từ BV Nhi đồng 2 có một vài ý liên quan đến Public Health và hướng của Family doctor, thứ nhận được từ chuỗi training này ấn tượng hơn ở:

– Sustainable development: cái tâm và cái tình của #wanderingteacher. Bài học về sự “thờ ơ” đến đáng sợ của bản thân đến những vấn đề trong cuộc sống xung quanh.

– Professionalism, team-work, industry research: những kĩ năng không cùng mảng ngành nhưng là cơ hội để biết thêm, biết rộng.

Read More »

MBC 2015 – Uni. Of Tsukuba vs ITB

Cuối cùng thì cũng có thời gian để review lại khóa học đi vào lịch sử của GG (hơi lố tí =)) ).

#1 Người Nhật làm việc cực kì nghiêm túc, chăm chỉ và tập trung. Hoạt động liên tục, từ lý thuyết đến thực hành ở lab, bắt đầu từ 8h sáng và kết thúc khoảng 5h chiều với 45phút nghỉ trưa và ăn uống. Buổi tối đi ăn cùng Yu, mình hỏi cường độ làm việc của các bạn bên ấy thế nào, Yu bảo gấp đôi ở đây :v :v :v

1-MBC2015

#2 Đa số họ có thói quen cười thành tiếng rất to, điều này cực kì ăn khớp với ý ở trên vì không khí luôn được thoải mái, có tính hưng phấn cao :v nên năng suất làm việc luôn ở mức khá.

#3 Văn hóa xếp hàng: điều này thì chắc đã được biết đến nhiều nhưng không thể không nhắc đến. Giờ cơm trưa ngày đầu tiên, cái hội sanh dziên-học dziên Dziệt Nam “bu” bàn phát cơm chật kín và hơi lộn xộn (hơi quá nhưng tạm thời chưa nghĩ ra được từ nào khác đủ sức diễn ra hơn (^^^)). Nhưng từ ngày thứ 2 trở đi, không ai nhắc ai, đều hàng lối trật tự. Vì các thầy cô – giáo sư, nếu đến sau, họ cũng đứng vào hàng và nhất định không chịu lấy cơm trước mà vui vẻ chờ đến lượt.

#4 Chuyện ngủ gật của người Nhật: ngày thứ 5 của khóa học, thầy Thomas hướng dẫn thuyết trình, thầy bảo đừng để người nghe từ gật gù sang gật vì ngủ, nhưng nếu có đang thuyết trình mà nhìn thấy một người Nhật lim dim thì đó là chuyện bình thường. Cô Yumi nhìn thầy Watanabe cười “nham hiểm”, lát sau thấy cô …. “gật gù”. Tự nhiên nhớ hồi đọc ở đâu đó, ngủ gật được xem là dấu hiệu của sự làm việc cật lực và không bị khiển trách ở xứ sở hoa anh đào. Đến phần Cancer Biology thì mình đã ngủ thật, bất chấp ly café lúc trưa, bỏ lỡ mất mấy slide, chiều phải đi hỏi thầy mãi mới hiểu hết *chặc*

#6 Đừng ghi “Dr.”: khi soạn lại slide cho phần thuyết trình, mình nhắc Viên thêm Ms. Cho TA Miki và Dr. cho cô Yumi, cô chỉ tay, cười và “no, no, you don’t need it, it is not important” liên tục. Trong những giáo trình, tài liệu, handout nhận được, cũng chẳng có chỗ nào ghi Dr. hay học vị gì hết, chắc tên của họ đủ dài rồi nên thêm Th.S, TS, PGS.TS… thì hết chỗ ghi tên. Chắc vậy!

10330284_744639615643558_6686607453268907267_n
Cô Yumi cá tánh :3

#7 “Congratulations!” Mình bị ám ảnh bởi thầy Murano mất mấy ngày @@! Thầy là người nghiêm nghị và ít nói nhất, nhưng cảm giác những lời giải thích và cách thầy hướng dẫn, quan sát luôn tận tình, tỉ mỉ và vô cùng cặn kẽ. Kể cả khi có một con nhóc ôm cái lap ở góc phòng cắm cúi tìm xem cái M2 protein nó ra làm răng (vì pin yếu mà mỗi góc đấy có ổ điện, chứ hổng phải mình cố ý cách li đồng loại đâu :v), “why don’t you join your group over there, any help?” rồi thầy ngồi xuống và giảng giải chi tiết, cuối cùng bonus thêm câu khen “nhẹ” khích lệ tinh thần con nhỏ :)).  Trong phần nhận quà cuối cùng, thầy chỉ nhìn mình và cười, lại thêm câu chúc mừng “nhẹ” nữa nhưng khiến mình bị… ám ảnh @@! Còn thầy Watanabe “hi vọng được gặp lại và thảo luận với các em nhiều hơn…”, thầy ơi, thầy có biết thầy nói thế làm em băn khoăn đắn đo lắm không ạ? Thực ra “âm mưu” của em cho MBC 2015 là để có cơ hội sang đó nhưng lab em định đăng kí là Public Health cơ, thầy làm em khó nghĩ ghê @@!

13894_744631495644370_4391693382949315047_n 10922605_744630888977764_8116511723195966824_n

#8 Dàn TAs xinh tươi và vô cùng chịu chơi: Miki thì không cần nói thêm nhiều, riêng cái khoản gọi mình là Thao-chan suốt cũng thấy… dễ thương rồi =)), Yu thì đòi ăn hột dzịt lộn hoài :v, chỉ kịp biết Yohei và một bạn bên HBP cũng là dân photo-taker (Nikon cả nhé :3) nhưng chưa kịp làm gì thì đã hết khóa học. Ai cũng dễ thương và nhiệt tình hết sức 😀

10348619_744642588976594_3703781814852349619_n

#9 Cô bé Hà Nội: “Em bay ra đây để học khóa này đó chị, đi một mình thôi, ở chỗ trung tâm anh ngữ mà hồi trước em làm thêm ở chi nhánh ngoài Hà Nội…”. Thật ngưỡng mộ ghê, là mình, chưa chắc mình đã dám bỏ việc học tập thi cử ở trường mà vào Nam không ai quen biết trước để đi học một khóa học như thế này. “Chị có biết chỗ nào thuê phòng ở một đêm không, em muốn ở lại trên thành phố, tối đi chơi, một mình thôi cũng được…” Thiệt còn cả cái tánh “bất chấp” này nữa =)) Tiếc là phải về mà tu Dược lý cấp tốc chứ không đã đi với bé và mọi người thêm nữa rồi 😥

#10 Cuối cùng là cảm ơn các anh chị và các bạn đã cùng học, cùng làm trong suốt khóa học, đặc biệt là nhóm C, ai cũng đợp trai đợp gái và giỏi giang hết. Chúc mọi người luôn thành công, may mắn và hi vọng có duyên tái ngộ :3

1-MBC20151See you later, Summer school to go 😀 😀 😀